Niềm vui của anh em, không ai lấy mất được
Người chồng mù, lại luôn lạc quan yêu đời. Khiến, anh thợ sơn làm việc
mấy ngày trời ở nơi đó, rất ăn ý. Anh không bao giờ nhắc nhở về những điều đáng
thương đáng tiếc, của người mù.
Công việc hoàn tất. Người thợ sơn đưa cho chủ nhà biên lai tính tiền.
Chủ nhà phát hiện ra rằng: số tiền lẽ đáng phải thanh toán, sao rẻ hơn mức
thuận thảo, lúc ban đầu. Bèn, hỏi anh thợ:
-Bác tính toán cách nào mà sao bớt giá, quá
nhiều vậy?
-Mấy ngày nay, tôi làm việc gần cận chồng của chị. Nay, thấy lòng mình
rất vui. Thái độ của anh, trong cuộc sống giao tiếp với đời, khiến tôi cứ nghĩ
mãi về cảnh tình của đời tôi, chưa đến nỗi tệ. Nên, tôi bớt cho anh chị một
phần, khác với giá đã định hôm trước. Coi như đây, là để bày tỏ chút tình cảm,
đối với anh. Làm việc ở đây, anh chị đã khiến tôi thấy rằng: đời mình không đến
nỗi thiếu thốn. Khổ sở. Chỉ mỗi thế.
Nhìn hai người, một chồng một thợ, chị thấy cả hai cùng ở vào hoàn cảnh
chẳng khá hơn gì người khác. Vì anh thợ sơn, chỉ mỗi cánh tay. Thế mà, anh
chẳng thấy đời mình mang sắc mầu tím ngắt, những nỗi buồn.
Về với đời thường, chị vợ bèn nghĩ thêm: Thái độ nguời đời, có nhận
định xấu/tốt vui/buồn sao đi nữa, cũng chẳng thay đổi được nhân sinh quan ta
vẫn sống. Cùng lắm, chỉ đổi được quan niệm về cuộc đời ngắn ngủi, của mình
thôi. Tuyệt nhiên, chẳng làm sao đổi thay toàn bộ cuộc sống, của người khác. Ta
không thể chỉnh đốn cảnh đời sao cho phù hợp với cuộc sống mình đã chọn. Thật
ra, ta chỉ có thể điều chỉnh thái độ của mình trong giao tế với người khác, thôi.
Trong cuộc sống, bất ai có cái nhìn lạc quan hơn, thì khi đối diện sự
thật, sẽ thấy mình sống vui tươi. Hoà hợp. Vui, để chấp nhận. Vui, để cùng sống
với người khác. Bởi, người người nếu biết cách điều chỉnh thái độ mình giao
tiếp, sẽ nhìn sự vật theo con mắt lạc quan. Yêu đời. Sẽ thấy đời là chuỗi ngày
vui. Đáng sống. Trái lại, ai muốn người đời thuần phục ý mình, thì khi việc
không may xảy đến, sẽ thấy khổ đau. Tuyệt vọng. Thậm chí, dễ chán chường. Tự
vẫn.
Xét cho cùng, đời người dù mang dáng mầu tím ngắt/tím đanh hay lanh
chanh mầu hy vọng, cũng đều tuỳ tâm. Tuỳ tính. Tùy thái độ của mình khi nhìn sự
việc. Chỉ mỗi thế.”
Nhìn sự việc, mà định mầu
rất-tươi-vui của mùa Tím, ta thấy thánh sử viềt về sắc mầu phụng tự, cũng trích
dẫn Lời Chúa trong Kinh Sách, như sau:
“Anh em cũng vậy, bây giờ anh em lo buồn, nhưng Thầy sẽ gặp lại anh em, lòng anh em sẽ vui mừng; và niềm vui của anh em, không ai lấy mất được.”
(Ga 16: 22)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét