Thứ Tư, 29 tháng 10, 2014

Hiểu Thêm LỄ CÁC LINH HỒN

Hiểu Thêm LỄ CÁC LINH HỒN

Theo truyền thống của người dân Hoa Kỳ, hằng năm, vào tối ngày 31 tháng 10 dương lịch, trẻ nhỏ rủ nhau chơi "Đêm Halloween" cũng gọi là trò "Trick or Treat".  Các em từng tốp mang mặt nạ, đến gõ cửa  mỗi nhà và nói "Trick or Treat" (cho chúng tôi quà bằng không chúng tôi sẽ phá phách)...  Trò chơi này làm cho chúng ta có cảm tưởng như là các linh hồn của những người ở thế giới bên kia hiện về xin bố thí hoặc nhắn nhủ điều gì đó cho những người còn sống trên trần gian.

Tục lệ tối Halloween nầy là dấu vết thời xa xưa còn sót lại của người La-mã dùng để tưởng nhớ người quá cố.  Thuở ấy người La-mã có thói quen đúc mặt nạ của người thân mới qua đời để cất làm kỷ niệm.  Mỗi khi trong gia đình có người chết thì người nhà phải mang tất cả các mặt nạ hiện có trong gia đình, sắp hàng dài đi trước quan tài, để dẫn đưa người vừa quá cố tới nơi an nghỉ cuối cùng.

Nguyên tiếng Halloween, theo truyền thống Công giáo, bởi 3 tiếng  ALL HALOWS’ EVE  hoặc EVE OF ALL HALLOWS ghép lại, có nghĩa là “buổi tối áp lễ các thánh”...  tuồng như các Thánh trên trời đi diễn hành trước mặt chúng ta để nhắc nhở chúng ta tưởng nhớ đến các ngài, nhớ đến công ơn các ngài và thúc giục chúng ta noi gương các ngài trong việc làm con cái Chúa, và một mặt khác nữa là kêu xin chúng ta dâng lời cầu nguyện cho ông bà tổ tiên.
1010
Thật vậy, hằng năm Hội thánh Công giáo Hoàn vũ dâng ngày 01 tháng 11 dương lịch để kính mừng Các Thánh Nam Nữ trên trời và dành riêng trọn tháng 11 dương lịch, bắt đầu từ ngày mồng 02, để cầu nguyện cho Các Linh Hồn trong Luyện ngục.

Công Đồng Trentô dạy rằng các linh hồn ở Luyện ngục là thành phần của Hội Thánh cần nhờ đến lời cầu nguyện và hy sinh của chúng ta, những người còn sống.  Giáo lý của Hội Thánh về Luyện ngục là điều có sức yên ủi lòng ta và tỏ bày lòng thương xót vô cùng của Thiên Chúa đối với chúng ta.  Việc cầu nguyện cho các linh hồn trong Luyện ngục là một việc làm do tình thương thúc đẩy để bù đắp phần nào mối tình và bổn phận phải có đối với các kẻ đã qua đời mà có lẽ khi các ngài còn sống chúng ta đã không chu toàn.

Chứng Tích Về Luyện Ngục:
Những chứng tích về việc các Linh hồn ở Luyện ngục hiện về được Tòa Thánh công nhận thì nhiều lắm.  Ở đây, chúng tôi chỉ xin đơn cử một ít chứng tích, trong nhiều chứng tích, đang được trưng bày tại Thánh đường Đức Mẹ Mân Côi, Nữ Vương Luyện Hình tại Rôma.  Khi có dịp hành hương về Rôma, kính mời quí vị đến kính viếng Vương cung Thánh đường này và ghé thăm phòng triển lãm.

Chứng tích 1: Bạn bè hiện về với nhau
Chúa nhật ngày 05 tháng 3 năm 1871, bà Palmira Rastelli, chị ruột của linh mục Santelli, chánh xứ Thánh Anrê tại Rimini, qua đời ngày 20-11-1870 đã hiện về với bà bạn là Maria Zelanti cũng thuộc giáo xứ Thánh Anrê để xin cầu nguyện và xin nhắn với ông anh linh mục dâng lễ cho mình.  Để cho người còn sống vững tin thì linh hồn hiện về đã in dấu 3 ngón tay của mình trên cuốn sách nguyện của bà Zelanti.  Dấu lửa in 3 ngón tay trên trang sách đã không thiêu hủy tờ giấy và cũng không làm mất các hàng chữ trên trang giấy.

Chứng tích 2: Vợ hiện về với chồng 
Bà Louise Sénéchal, qua đời ngày 7 tháng 5 năm 1878, đã hiện về với chồng là Louis Sénéchal xin cầu nguyện và xin dâng cho bà 5 thánh lễ.  Bà đã in 5 ngón tay lửa của mình lên chiếc mũ trùm đầu của chồng bà như là một dấu hữu hình để chồng và các con tin.

Chứng tích 3: Nữ tu hiện về với chị em trong tu viện 
Nữ tu Clara Schoelers, Dòng Bênêđitô ở Vinnemberg, Westphalie, qua dời năm 1637 đã hiện về với nữ tu Maria Herendorps ngày 30 tháng 10 năm 1696 (59 năm sau).  Để làm bằng chứng, linh hồn hiện về đã in dấu cháy hai bàn tay của mình trên áo khoác làm việc của  nữ tu Maria Herendorps và trên một tấm vải trắng.

Chứng tích 4: Mẹ hiện về với con trai 
Bà Leleux, trong đêm 21-6-1789, đã hiện về với người con trai là Joseph Leleux ở Wodecq (Bỉ).  Bà hiện về 11 đêm liên tiếp để nhắc nhở con bà phải xin lễ cho bà, đồng thời bảo con bà phải sửa mình lại vì anh ta đang sống bừa bãi, khô khan nguội lạnh.  Bà cầm tay con và in dấu cháy cả bàn tay bà vào ống tay áo của con.  Kết quả là anh đã trở lại sống thánh thiện, lập một hội đạo đức dành cho giáo dân; các hội viên trong hội này đã thi đua nên thánh.  Anh đã qua đời cách thánh thiện ngày 19-4-1825.

Chứng tích 5:  Mẹ chồng hiện về với con dâu 
Nhạc mẫu của bà Magarita Demmerlé thuộc giáo xứ Ellinghen, giáo phận Metz, qua đời năm 1785, và 30 năm sau, năm 1815 đã hiện về với con dâu.  Bà buồn bã nhìn con dâu như có ý xin điều gì.  Bà Magarita Demmerlé lên tiếng hỏi thì được mẹ chồng cho biết là mình về để xin con (dâu) cầu nguyện cho, bằng cách đi hành hương lên Đền Đức Mẹ ở Mariental.  Người con dâu đã làm y như lời mẹ chồng xin.  Sau cuộc hành hương ấy bà mẹ chồng hiện về với con dâu một lần nữa và báo cho biết là mình đã được ra khỏi Luyện ngục mà lên Thiên đàng.  Bà Magarita xin một bằng chứng thì bà mẹ chồng liền in cả bàn tay mình lên trang sách Gương Phước đang để mở trên bàn.  Và từ đó bà không còn hiện về nữa.

Hôm nay là dịp để chúng ta nhớ đến linh hồn những người thân yêu mà Chúa đã gởi đến trong cuộc đời như: ông bà, cha mẹ, vợ chồng, anh chị em, con cái, cháu chắt, bằng hữu...  Ta cũng nhớ đến những linh hồn bị quên lãng không có ai nhớ đến để cầu nguyện cho.

Bà Thánh Monica khi còn sống đã căn dặn con mình là Thánh giám mục Augustinô rằng: "Con ơi, khi mẹ chết rồi, con có thể chôn cất mẹ ở đâu cũng đươc.  Mẹ chỉ xin con một điều là hãy nhớ đến mẹ mà cầu nguyện cho mẹ mỗi ngày khi con bước lên bàn thờ tế lễ Chúa".  Bà Monica khi còn sống đã đạt tới sự thánh thiện trọn hảo mà còn lo lắng cho thân phận mình sau khi chết như vậy. 

Nơi một nghĩa trang ở Rôma, bên nước Ý-đại-lợi, ta đọc thấy hàng chữ này bằng tiếng La-tinh: "Hodie Tibi, Cras Mihi" có nghĩa là HÔM NAY BẠN (Hodie Tibi), NGÀY MAI TÔI (Cras Mihi)... nhắc chúng ta nhớ đến Sự Chết.  Sự Chết không tha cho một ai cả.  Có nhớ đến sự chết, có suy gẫm về sự chết mới biết phải sống thế nào cho đẹp để được chết lành.

Hôm nay chúng ta cầu nguyện cho người, ngày mai người khác sẽ lại cầu nguyện cho ta: Một sự vay trả, trả vay rất hữu lý.  Hôm nay ta cầu nguyện cho các Linh hồn trong Luyện ngục, ngày mai khi được về hưởng nhan thánh Chúa trên trời, các Linh hồn người lành sẽ đền đáp lại cho chúng ta bằng lời chuyển cầu thần thế của các ngài trước mặt Chúa.

Lm Giuse Châu Xuân Báu, CSsR



LỄ CÁC LINH HỒN

<Div style = "width: 425px; text-align: left"> <a style = "font: 14px Helvetica, Arial, Sans-serif; color: # 0000CC; display: block; margin: 12px 0 3px 0; giáo khoa trang trí: gạch chân; " href = "// www.slideboom.com/presentations/1122870/L%E1%BB%84-C%C3%81C-LINH-H%E1%BB%92N" title = "LE CAC LINH HON"> Lê CAC LINH Hòn </a> <object classid = "clsid: d27cdb6e-ae6d-11cf-96b8-444553540000" codebase = "http://fpdownload.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version= 9,0,28,0 "width =" 425 "height =" 370 "id =" onlinePlayer1122870 "> <param name =" movie "value =" // www.slideboom.com/player/player.swf?id_resource= 1122870 "/> <param name =" allowScriptAccess "value =" "name /> <param =" luôn luôn "/> <param name =" chất lượng "giá trị =" cao bgcolor "value =" # ffffff "/> <param name = "allowFullScreen" value = "true" /> <param name = "FlashVars" value = "" /> <embed src = "// www.slideboom.com/player/player.swf?id_resource=1122870" width = " 425 "height =" 370 "name =" onlinePlayer1122870 "type =" application / x-shockwave-flash "pluginspage =" http://www.macromedia.com/go/getflashplayer "allowScriptAccess =" luôn luôn "chất lượng =" cao " bgcolor = "# ffffff" allowFullScreen = "true" FlashVars = ""> </ embed> </ object> <div style = "font-size: 11px; font-family: Tahoma, arial; height: 26px; padding-top : 2px; "> Xem <a href="" style="color: #0000CC;"> nhiều bài thuyết trình </a> hoặc <a href="/upload" style="color: #0000CC;"> Tải lên </ a> của riêng bạn. </ div> </ div>

Thứ Hai, 27 tháng 10, 2014

Niềm vui của anh em, không ai lấy mất được‏

Niềm vui của anh em, không ai lấy mất được‏

“Có chị nọ, một hôm mời người thợ sơn về sơn mấy bức tường nhà của chị, để đón xuân. Người thợ vừa bước vào cổng, thấy chồng chị bị mù loà, cả hai mắt. Bèn đem lòng xót thương.
Người chồng mù, lại luôn lạc quan yêu đời. Khiến, anh thợ sơn làm việc mấy ngày trời ở nơi đó, rất ăn ý. Anh không bao giờ nhắc nhở về những điều đáng thương đáng tiếc, của người mù.
Công việc hoàn tất. Người thợ sơn đưa cho chủ nhà biên lai tính tiền. Chủ nhà phát hiện ra rằng: số tiền lẽ đáng phải thanh toán, sao rẻ hơn mức thuận thảo, lúc ban đầu. Bèn, hỏi anh thợ:
-Bác tính toán cách nào mà sao bớt giá, quá nhiều vậy?
-Mấy ngày nay, tôi làm việc gần cận chồng của chị. Nay, thấy lòng mình rất vui. Thái độ của anh, trong cuộc sống giao tiếp với đời, khiến tôi cứ nghĩ mãi về cảnh tình của đời tôi, chưa đến nỗi tệ. Nên, tôi bớt cho anh chị một phần, khác với giá đã định hôm trước. Coi như đây, là để bày tỏ chút tình cảm, đối với anh. Làm việc ở đây, anh chị đã khiến tôi thấy rằng: đời mình không đến nỗi thiếu thốn. Khổ sở. Chỉ mỗi thế.
Nhìn hai người, một chồng một thợ, chị thấy cả hai cùng ở vào hoàn cảnh chẳng khá hơn gì người khác. Vì anh thợ sơn, chỉ mỗi cánh tay. Thế mà, anh chẳng thấy đời mình mang sắc mầu tím ngắt, những nỗi buồn.
Về với đời thường, chị vợ bèn nghĩ thêm: Thái độ nguời đời, có nhận định xấu/tốt vui/buồn sao đi nữa, cũng chẳng thay đổi được nhân sinh quan ta vẫn sống. Cùng lắm, chỉ đổi được quan niệm về cuộc đời ngắn ngủi, của mình thôi. Tuyệt nhiên, chẳng làm sao đổi thay toàn bộ cuộc sống, của người khác. Ta không thể chỉnh đốn cảnh đời sao cho phù hợp với cuộc sống mình đã chọn. Thật ra, ta chỉ có thể điều chỉnh thái độ của mình trong giao tế với người khác, thôi.
Trong cuộc sống, bất ai có cái nhìn lạc quan hơn, thì khi đối diện sự thật, sẽ thấy mình sống vui tươi. Hoà hợp. Vui, để chấp nhận. Vui, để cùng sống với người khác. Bởi, người người nếu biết cách điều chỉnh thái độ mình giao tiếp, sẽ nhìn sự vật theo con mắt lạc quan. Yêu đời. Sẽ thấy đời là chuỗi ngày vui. Đáng sống. Trái lại, ai muốn người đời thuần phục ý mình, thì khi việc không may xảy đến, sẽ thấy khổ đau. Tuyệt vọng. Thậm chí, dễ chán chường. Tự vẫn.
Xét cho cùng, đời người dù mang dáng mầu tím ngắt/tím đanh hay lanh chanh mầu hy vọng, cũng đều tuỳ tâm. Tuỳ tính. Tùy thái độ của mình khi nhìn sự việc. Chỉ mỗi thế.”
Nhìn sự việc, mà định mầu rất-tươi-vui của mùa Tím, ta thấy thánh sử viềt về sắc mầu phụng tự, cũng trích dẫn Lời Chúa trong Kinh Sách, như sau:

“Anh em cũng vậy, bây giờ anh em lo buồn, nhưng Thầy sẽ gặp lại anh em, lòng anh em sẽ vui mừng; và niềm vui của anh em, không ai lấy mất được.”
(Ga 16: 22)


Thứ Tư, 15 tháng 10, 2014

Cây đèn đã tắt.

Cây đèn đã tắt.
Cây đèn đã tắt muốn nói với chúng ta rằng những gì đã qua thì không thể quay lại được, điều quan trọng là ta phải biết quý trọng cuộc sống của mình! Câu chuyện kể rằng:

Inline image 1Một người cha kia có một cô con gái nhỏ – đó là đứa con yêu quý duy nhất của ông. Ông sống vì con, và cô bé chính là cuộc sống của ông. Nhưng rồi cô bé bị đau, và căn bệnh cứ ngày càng nặng, mặc cho những gắng sức của các bác sĩ tài giỏi nhất. Người cha trở nên phát cuồng, không còn tự chủ được nữa, ông như muốn lay chuyển trời đất để mong đem lại sự sống cho con. Nhưng mọi nổ lực của ông không có ý nghĩa gì cả, và cô bé qua đời.
Người cha không thể chấp nhận sự thật đó. Ông trở nên cay đắng trong lòng, và ông bắt đầu cách ly mình khỏi cuộc sống, không muốn gặp bạn bè, từ chối tất cả những hoạt động có thể hàn gắn lại vết thương lòng mình, không tham gia bất kỳ việc gì vốn có thể khiến ông trở về với con người bình thường vốn có của mình.
Nhưng rồi một đêm nọ, ông có một giấc mơ. Ông mơ thấy mình ở trên thiên đàng, và đang dự một đám rước lộng lẫy, trang trọng và huy hoàng của tất cả những thiên thần nhỏ. Bọn họ diễu hành đến Ngôi của Tòa Án Trắng trong một hàng ngũ dường như không có điểm cuối…Mỗi một đứa trẻ thiên thần trong chiếc áo choàng trắng đều cầm trên tay một cây đèn cầy. Và ông nhận thấy trong đám thiên thần đó, có một thiên thần nhỏ cầm trên tay cây đèn cầy đã tắt ngấm. Bất chợt, ông nhận ra thiên thần nhỏ đó chính là con gái yêu dấu của mình. Chạy đến bên con, trong khi đám rước dừng lại một chút, ông ôm chầm lấy con mình trong tay, vuốt ve con nhẹ nhàng, và hỏi:
“Sao vậy con, sao chỉ có cây đèn cầy của con là không sáng?”
“Cha ơi, họ vẫn thường xuyên phải thắp lại đèn cho con, nhưng nước mắt của cha luôn làm cho nó tắt ngấm đi.” Đến đó, người cha giật mình thức giấc khỏi giấc mơ.

Bài học rất rõ ràng với ông, và nó có tác dụng ngay lập tức. Từ giờ phút đó trở đi, người cha không còn tự cô lập mình nữa, ông lại bắt đầu hòa đồng với những bạn hữu và cộng đồng. Và như vậy, cây đèn cầy của con gái ông cũng sẽ không bị dập tắt bởi những giọt nước mắt đau thương của ông.
Trong cuộc đời, có nhiều lúc chúng ta cũng như người cha kia, nuối tiếc về quá khứ vốn tưởng chừng rất tốt đẹp, hoặc nghĩ về những gì đã từng là sở hữu của mình, để rồi khi mất đi điều đó, chúng ta sống mãi trong đau thương và tuyệt vọng. Khi ấy, chúng ta không còn có thể nhìn biết sự hiện diện và tể trị của Chúa trên đời sống mình, không còn nhận biết Chúa đang nắm giữ cuộc sống và tương lai ta?

Thứ Hai, 13 tháng 10, 2014

Thiên Chúa ngự ngay giữa linh hồn

Thánh Têrêsa Giêsu (Avila), trinh nữ, tiến sĩ Hội Thánh
Thiên Chúa ngự ngay giữa linh hồn

Hãy ngẫm xem quang cảnh tuyệt đẹp làm sao là cái lâu đài tráng lệ ấy, viên ngọc Phương Đông ấy, cây sự sống ấy, được trồng giữa các dòng nước ban sự sống là chính Thiên Chúa, cuối cùng là linh hồn tuyệt mỹ ấy nhờ có những nét tương tự hình ảnh Thiên Chúa! Thiên Chúa vốn là nguồn mạch sự sống và là vầng thái dương rực rỡ ngự trị ngay giữa linh hồn, nên không gì có thể làm mờ đi vẻ đẹp của nó, cũng không thể giảm bớt ánh sáng chói lọi của nó... Tội lỗi chận lại, cản ngăn mọi tia sáng của đức công bình, thì cũng thế, một tâm màn đen sậm phủ trên thủy tinh đặt ngoài nắng không cho phép tiếp nhận và phản chiếu ánh sáng mặt trời.
Đức trọn lành không ở chỗ mặc áo dòng mà ở chỗ thực thi các nhân đức, làm cho ý chí chúng ta khuất phục ý muốn của Thiên Chúa, và lấy ý muốn này làm luật sống của chúng ta. Nếu chưa đạt tới cấp độ nhân đức này thì chúng ta hãy tự hạ mình xuống! Đức khiêm nhường là một phương dược bảo đảm chữa trị công hiệu các vết thương của chúng ta. Và mặc dù Chúa – vốn là thầy thuốc thần diệu của chúng ta - hãy còn trì hoãn, chúng ta chớ có nghi ngờ Người sẽ đến và chữa lành chúng ta. Không phải nhờ những khắc khổ thể xác, là thứ yếu, cho bằng nhờ một đức khiêm nhường sâu thẳm, mà người ta tiến lên trên con đường thiêng liêng ấy.
Thánh Têrêsa Avila


 Lạy Chúa, xin cho chúng con có trái tim rộng mở, luôn biết nhận ra những dấu chỉ yêu thương của Chúa để sống xứng đáng với ơn được làm con Chúa. 

Thứ Năm, 2 tháng 10, 2014

Thánh Phanxicô Assisi Lễ Nhớ.

Thánh Phanxicô Assisi 
Những con đường đưa tới “niềm vui trọn vẹn”
Hãy yêu tha nhân như chính mình. Hãy có đức ái và đức khiêm nhường, hãy bố thí, vì của bố thí rửa tâm hồn khỏi vết nhơ tội lỗi.
Thật vậy, con người mất tất cả những gì họ để lại trong thế gian, trong khi họ đem đi giá trị của đức ái và những của bố thí họ đã cho; họ sẽ được Thiên Chúa ban thưởng và trả công xứng đáng.
Chúng ta không được khôn ngoan, cũng không được thận trọng, theo xác thịt; nhưng, đúng hơn, chúng ta phải đơn sơ, khiêm nhường và trong sạch. Không bao giờ chúng ta được ước muôn ở trên người khác, nhưng, đúng hơn, chúng ta phải là những đẩy tó và phục tùng mọi người, vì Thiên Chúa.
Tất cả những ai hành động như vậy và kiên trì cho đến cùng, thì Thẩn Khí của Chúa sẽ ngự trên họ và làm nơi cư ngụ trong họ; họ sẽ là con của Cha trên trời, và là những hôn phu, những, anh em và những người mẹ của Đức Giêsu Kitô.

Thánh Phanxicô Assisi

Lạy Chúa Giêsu, xin hãy ban thần khí xuống trên gia đính chúng con, để chúng biết sống đơn sơ khiêm nhường như thánh Phanxico Assisi, để làm sang danh Nước Chúa.